Game bài dân gian gồm những game nào?

Những ngày sau đó, Phúc vẫn đến thăm tôi thường xuyên hơn khi chơi game bài dân gian và thậm chí còn có lúc mua cả thức ăn đến để hai đứa cùng ăn chung với nhau nữa. Tôi cũng không rõ tại sao cậu bạn ấy lại đột nhiên quan tâm đến mình nhiều như thế sau ngần ấy thời gian chúng tôi không hề có liên lạc. Lý do ư? liệu có thể là gì được nhỉ? Có lẽ là vì trước đây chúng tôi cũng đã khá thân thiết vì 02 kỹ thuật chơi tá lả , có lẽ vì gia đình chúng tôi cũng vốn là bạn bè, có lẽ là vì bố mẹ tôi ở xa  nên không thể chăm sóc được cho tôi, cũng có lẽ vì cậu bạn ấy thương hại sự cô độc của tôi.

Tôi không biết và tuyệt nhiên cũng chẳng muốn bận tâm đến nữa bởi lẽ trong lúc này đây, cảm giác  rất muốn dựa dẫm vào ai đó đã khiến tôi không do dự mà nắm chặt lấy Phúc. Mãi  cho đến sau này tôi mới biết game mậu binh tôi mới nhận ra được rằng sự níu giữ đó của mình chính là một sai lầm, một sai lầm thật sự rất lớn. Sau lần nằm viện đó, tôi và Phúc vẫn thường xuyên liên lạc với nhau hơn. Cậu bạn ấy vẫn luôn tỏ ra là một người cực kỳ tốt bụng và lương thiện giống hệt như những còn học cấp ba. Một lần nữa, chúng tôi lại chơi sâm lốc online trở thành bạn thân của nhau. Một lần nữa, tôi lại bước đi trên những con đường cũ, lại thấy chông chênh trong những cảm giác cũ và lại thấy nhớ nhung một hình bóng tưởng như đã cũ.

hình ảnh game đánh bài online

Mỗi tối, khi online Facebook, tôi luôn chăm chú nhìn vào khung cửa sổ chat và lại chờ đợi một cái tên xuất hiện. Phải, tôi đang chờ đợi nhưng lại không dám nói luật chơi liêng bất cứ điều gì với cậu bạn, chỉ biết lặng lẽ nhìn vào cái chấm nhỏ màu xanh ấy sáng lên và rồi lại lặng lẽ nhìn nó biến mất. Không biết đã bao nhiêu lần như thế tôi do dự, đắn đo định nói ra tất cả những suy nghĩ của mình nhưng rồi đến cuối cùng vẫn chỉ là một sự im lặng sòng bài 23zdo đến đáng thương. Cứ thế, tôi đã trải qua những ngày tháng tiếp theo trong mớ cảm xúc không thể nào gọi tên được.

Một ngày giữa tháng hai, gió nhẹ và nắng nhạt màu đang nằm chơi vơi giữa những cụm mây màu trắng xốp đang cuộn xoắn… Tôi cầm trên tay một hộp chocolate đã được chơi xóc đĩa gói ghém hết sức cẩn thận và cứ đứng loay hoay ở trước con hẻm dẫn đến phòng trọ của Phúc. Hôm nay, sau rất nhiều suy nghĩ và lưỡng lự, cuối cùng tôi cũng đã quyết định sẽ thổ lộ tình cảm của mình đối với Phúc. Đến trước  cửa phòng trọ của Phúc, tôi đang toan gõ cửa thì chợt nghe tiếng của một cô gái, tôi im lặng và chăm chú lắng nghe:

Game bài dân gian gồm những game nào?

– Học đến nỗi bị phát bệnh. Đúng  thật là phục anh luôn. Bác sĩ tương lai gì mà không biết tự chăm sóc sức khỏe cho mình gì hết thế.

– Thôi, em đừng có lên giọng nói này nói nọ nữa. Anh đang bị đau mà. Em mà càm ràm nhiều quá là sẽ trở thành bà già đấy. – Giọng Phúc đang nói nghe có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn ẩn trong đó vẻ bông đùa giống như mọi khi.

– Em mà là bà già thì anh cũng là ông già thôi! – Cô gái nọ đáp lại với  cái vẻ ương ngạnh nhưng lại rất đáng yêu.

– Haha! Thế thì bà già lấy thuốc cho ông già uống nhanh lên!

– Được rồi! Ăn cháo em cho anh nấu trước đi đã.

Nghe đến đây, trái tim tôi giống như đang bị bóp nghẹn. Ghé mắt nhìn qua cánh cửa sổ đang được khép hờ, tôi nhận ra rằng hai người họ trông rất thân thiết và… có vẻ như họ đang danh bai tien len online và hẹn hò. Nhìn lại hộp chocolate đang ở trên tay, bất giác tôi thấy bản thân thật sự  là quá ngốc nghếch và thừa thãi. Tôi… cũng không muốn phải bước vào đó, và cũng không muốn phải xác nhận thêm bất cứ  một điều gì nữa. Dường như mọi thứ  cũng đã quá đủ cho một ngày Valentine tồi tệ rồi.

Leave a Reply